Cloudy with the Chance of Love

Pairing: KojiYuu

Translator : kabi_no4

Words: 5,946

 Tôi nhìn những ngọn nến lung linh trước mặt, chúng đang cháy và tỏa ra ánh sáng thật rực rỡ. Tôi đưa mắt nhìn khuôn mặt của những người xung quanh, mọi người đang cười nói và chúc tôi những điều tốt đẹp nhất. Tôi chỉ có mười giây trước khi cậu ấy chúc xong để thổi nến và, cũng trong cùng lúc đó, nghĩ về một điều ước. Ánh mắt dõi theo cậu ấy, tim tôi đập loạn nhịp. Tôi nhìn xuống những ngọn nến lung linh với chỉ một ý nghĩ duy nhất trong tâm trí.

 “Tôi ước gì mình có thể biểu lộ được cảm xúc thật sự của mình, dù chỉ trong một ngày thôi cũng được.”

 Tôi thổi tắt những ngọn nến với điều ước đó trong tâm trí.

2 tiếng trước

 “Ne….Yuu-chan, sao cậu cứ thích bám dính lấy tớ vậy?” Chú sóc đang nằm trên đùi tôi ngước mắt nhìn lên, mỉm cười tinh nghịch. Chúng tôi đang ở nhà của tôi, nằm dài trên ghế và xem phim truyền hình. Dường như chẳng ai trong chúng tôi là có vẻ đang chú ý vào bộ phim cả. Cậu ấy nằm quá sát vào người tôi nên tôi chẳng tài nào mà để ý đến bộ phim được, và Yuko thì đang làm….ừm, Yuko của mọi ngày. Nó không giống với tôi lắm khi đột nhiên lại hỏi cậu ấy điều đấy, nhưng vì quá muốn biết câu trả lời nên câu hỏi đã tự bật ra khỏi miệng tôi trước khi tôi kịp giữ nó lại.

 “Hm….vì ôm Nyan Nyan thích cực!” Cậu ấy trả lời, rúc mặt vào cổ tôi. “Tớ yêu Nyan Nyan của tớ nhất.”

Nyan Nyan của tớ….

Từng lời nói của cậu ấy vang vang vọng bên tai, làm tim tôi khẽ nhói đau. Tôi khẽ nuốt khan và lại đặt lên môi một nụ cười giả tạo mà lúc nào tôi cũng mang bên mình.

Tớ cũng yêu Yuu-chan của tớ….

 

Oh làm thế nào mà tôi lại chỉ ước rằng mình có thể nói ra những từ đó, chỉ mấy chữ đơn giản đấy thôi nhưng cũng sẽ khiến cho chú sóc nhỏ của tôi phải nhảy lên vì sung sướng. Nó sẽ khiến cậu ấy thực sự hạnh phúc. Tôi chỉ có thể tưởng tượng ra chú sóc sẽ phản ứng như thế nào. Tôi có thể tưởng tượng rằng cậu ấy sẽ há hốc mồm ra và đơ một hồi, tưởng tượng rằng cậu ấy sẽ nhảy vào ôm chặt lấy tôi hơn nữa, và thậm chí cậu ấy còn có thể phấn khích đến mức xông vào mà hôn tôi. Thật tệ khi phải mắc kẹt trong bóng tối vô vọng như thế này và điều đó còn tệ hơn nữa khi tôi chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ tìm được lối ra. Tại sao tôi lại sinh ra là một đứa hay ngượng và không bao giờ thể hiện được cảm xúc của mình, cho dù là những cảm xúc đơn giản nhất chứ?

Tôi chỉ làm như những gì mình vẫn thường làm trong những buổi tối xem phim chỉ có hai đứa : giả vờ dán mắt vào bộ phim nhưng thực ra lại là đang lén lút ngắm trộm cô gái mà tôi yêu thương nhất.

~*~

Một tiếng rưỡi sau thì bộ phim kết thúc và cả hai đứa đều đã đói meo nên quyết định ra ngoài ăn tối. Tối nay, cô sóc nhường cho tôi chọn địa điểm ăn nhưng đổi lại tôi phải để cậu ấy chọn đồ cho tôi mặc : một chiếc váy đỏ sang trọng. Cậu ấy vì lý do nào đó rất thích nhìn tôi mặc đồ đỏ. Nhưng tất nhiên là tôi biết thừa lý do cậu ấy bắt tôi mặc thế này là để cho cậu ấy có thể ngắm cho thỏa thích rồi. (chị tự tin quá mức rồi đấy chị ạ =)) )

Chúng tôi dừng chân trước cửa một nhà hàng ngay sau đó và tôi nhìn chằm chằm vào nó, miệng vẫn hơi mở ra một chút chưa đóng lại được. Tôi có thể nghe thấy tiếng cậu ấy khúc khích cười bên cạnh mình. Cậu ấy nắm lấy tay tôi và kéo tôi tiến về phía trước, đi ngang qua mặt những người vẫn đang phải xếp thành một hàng dài để chờ đến lượt mình. Cô sóc nói gì đó với người bảo vệ và anh ta nhìn xuống danh sách cầm trên tay mình, gạch bỏ một cái gì đó, rồi gật đầu và để chúng tôi vào. Tôi bị cậu ấy kéo vào bên trong, vẫn ngạc nhiên với những gì vừa mới xảy ra. Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên thì lại bị cậu ấy kéo vào một căn phòng tối om. Mắt tôi vẫn chưa thích nghi được với bóng tối và ánh sáng duy nhất tôi có thể nhìn thấy là từ khe hở của cánh cửa phía sau lưng chúng tôi.

 “Yuu-chan….chuyện gì đa-” Ánh đèn vụt sáng,  khiến tôi bất ngờ và phải che mắt lại vì chói. Tôi từ từ mở mắt ra và chớp chớp mắt để thích nghi với ánh sáng xung quanh.

Hoa giấy được bắn khắp mọi nơi xung quanh chúng tôi, vướng lên cả tóc và quần áo. Mọi người đang hát bài “Chúc mừng sinh nhật.” Yuko đứng ở ngay giữa mọi người, cầm một chiếc bánh kem thật to cùng với những ngọn nến đang lung linh phát sáng. Tôi lấy tay che miệng và nhìn mọi người xung quanh. Tôi mỉm cười với những người bạn đang đứng trong căn phòng, thật ngạc nhiên khi được thấy tất cả mọi người đều có mặt. Đây thực sự là một căn phòng rất lớn đó.

Chiếc bánh được đặt xuống trước mặt tôi với hàng chữ “Happy Birthday Haruna!” được viết rất cẩn thận trên bề mặt. Đén flash nháy lên liên tục khi những người bạn của tôi bắt đầu chụp ảnh và mọi người bảo tôi hãy ước một điều gì đó và thổi nến. Tôi nhìn về phía trước, mỉm cười, và những giọt nước bắt đầu rớt xuống. Ánh mắt tôi dừng lại trên người cậu ấy. Yuko nhìn lại tôi với ánh mẳt tràn đầy yêu thương, chiếc lúm đồng tiền rất đáng yêu đang xuất hiện trên mặt cậu áy. Tôi nhìn xuống chiếc bánh kem một lần nữa và tôi có thể nghe được tiếng cậu ấy thì thầm.

“Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday my dear Nyan-nyan, happy birthday-” Tôi gạt đi những giọt nước mắt trong hạnh phúc và thổi tắt những cây nến, suy nghĩ của tôi giờ đây chỉ dành cho duy nhất một người mà thôi. Mọi người chúc mừng rồi tặng cho tôi những chiếc ôm và tôi đã cảm ơn rất nhiều về điều đó. Tôi yêu nhất cái ôm của một người nhưng tôi không thể nói cho cậu ấy biết điều đó được. Tôi chỉ mong rằng điều ước của tôi có thể trở thành sự thật.

Một vài giờ sau, tôi không biết rằng mình đã bị tập kích lúc nửa đêm và điều ước của tôi đã thực sự trở thành sự thật.

~*~

7:00am

Chiếc đồng hồ báo thức đang kêu inh ỏi, tôi theo bản năng ném cái gối đang ôm trong người về phía nó nhưng cái thứ đáng ghét đó vẫn hú lên không ngừng. Tôi bực mình rên lên và đứng dậy, dụi mắt sau một giấc ngủ dài. Tôi từ từ đứng dậy và lết về phía chiếc đồng hồ, đập một cái mạnh hơn cần thiết cho nó im mồm lại. Tôi quay người lại và định leo lên giường để ngủ tiếp, nhưng dừng ngay lại khi thấy hình của mình phản chiếu trên cửa sổ. Vì nhìn qua cửa sổ không rõ lắm nên tôi ngay lập tức chạy vào phòng tắm.

Tôi đã phải cố hết sức mới không la ầm lên được đó.

Tôi đưa tay lên chạm vào nó, nhưng chỉ giống như những cái bạn có thể thấy hàng ngày, nó tan ra rồi lại hợp lại vào nhau. Đây chỉ là giấc mơ thôi đúng không? Ý tôi là, đây không phải là cái thứ mà bạn chỉ có thể thấy trong phim hoạt hình thôi sao? Tất nhiên rồi, có một đám mây vẽ biểu tượng những khuôn mặt bay trên đầu chắc chắn là không bình thường rồi. Là RẤT không bình thường đó. Tôi quỳ hai chân trên mặt đất, vẫy vẫy tay với hy vọng cái đám mây chết tiệt đó sẽ biến mất. Bây giờ cái thứ đó thậm chí còn có vẽ khuôn mặt “;_____;” trên nó nữa.

Hôm nay chắc chắn sẽ là một ngày đầy ác mộng của tôi đây.

Tôi nhìn lại chiếc đồng hồ và đau khổ rên lên. Biểu tượng khuôn mặt trên đám mây hơi lay động một chút nhưng rồi lại quay trở lại với khuôn mặt ban đầu. Tôi rời phòng tắm và đi về phía tủ quần áo, tránh đạp lên toàn bộ đống quần áo và khăn được vứt vương vãi khắp nơi trên sàn nhà. Tôi nhìn vào tủ và chọn bộ đồ sẽ mặc trong ngày hôm nay, nhặt lên một cái khăn từ dưới sàn nhà rồi quay trở lại phòng tắm. Tôi bắt đầu ngày nghỉ của mình với một dòng nước ấm, hy vọng rằng sau khi ra khỏi phòng tắm, cái đám mây đáng ghét kia sẽ biến mất trên đầu tôi. Nhưng thật xui xẻo là ngay cả khi tôi thay xong đồ, sấy luôn cả tóc và chải đầu, đám mây đó vẫn cứ lơ lửng trên đầu khi tôi rời khỏi nhà mình.

Tôi chỉ còn cách hy vọng là sẽ không có ai để ý cái đám mây to đùng với biểu tượng mặt khóc này đang bay lơ lửng trên đầu mình.

Tôi thở dài và lên đường đi tới studio.

Khi tôi tới studio, mọi người đã có mặt ở đây từ trước rồi. Takamina cau mày nghiêm khắc nhìn tôi vì cái tội đi trễ. Nhưng chỉ có thế thôi và không ai nhìn tôi theo kiểu giống như là đang có một cái bóng đèn neon siêu sáng đang bay trên đầu. Tôi vui vẻ mỉm cười và bắt đầu chào hỏi mọi người trong căn phòng. Mọi thứ vẫn ổn như mọi ngày cho đến khi cậu ấy lên tiếng.

 “Woah! Nyan Nyan, sao cậu lại có đám mây to đùng bay bay trên đầu vậy!?” Mọi người ngừng công việc mà mình đang làm và ánh mắt của họ đổ dồn về phía tôi. Tôi ngại ngùng mỉm cười và nhìn lên trời, giả vờ lơ đễnh. Tôi chắc chắn là nhìn mình rất thuyết phục rồi.

Tế nhị thật đó Yuu-chan….

Tôi tiến lại gần Yuu-chan và búng một cái vào trán cậu ấy. Cô sóc khẽ kêu lên và xuýt xoa ôm trán trước khi bị tôi nắm lấy cổ áo và lôi đầu vào một phòng thay đồ đang được bỏ trống ở gần đó. Mọi người trong căn phòng quay trở lại với công việc mình đang làm dở, đối với họ đây là chuyện “thường ngày ở huyện” rồi. Tôi khóa cánh cửa phía sau lưng mình và thở dài nhẹ nhõm. Hơi rùng mình một chút trước ánh mắt mãnh liệt của cậu ấy, tôi từ từ quay lại và gãi đầu bối rối.

 “Nyan Nyan à, tớ biết cái này hơi bị kì chút xíu, nhưng mà thật sự là….có một đám mây đang bay bay trên đầu cậu kìa!” Cậu ấy chỉ lên trên để nhấn mạnh thêm câu nói của mình. tôi lại nhìn lên và thấy đám mây vẫn đang bay vòng vòng trên đầu mình, biểu tượng khuôn mặt lúc này của nó đang thể hiện rằng tôi đang ở trong tâm trạng như thế nào.

<OAO>!?!?

“Tớ biết rồi, Yuu-chan….tớ cũng đang ngạc nhiên vì có vẻ như cậu là người duy nhất có thể nhìn thấy nó đây.” Cậu ấy gật đầu thông cảm và sau đó lại nghiêng đầu sang một bên như đang thắc mắc điều gì đó.

“Nhưng mà….chính xác thì tại sao cái đám mây này lại bay bay trên đầu cậu vậy?” Chúng tôi đứng đó, đối mặt với nhau, suy nghĩ và tự hỏi. Tôi cuối cùng cũng có đủ can đảm để nói gì đó.

“Tớ có nghĩ ra một lý do….nhưng cậu sẽ không bao giờ tin nổi đâu…và nó…là…” Cậu ấy dựa sát vào người tôi, háo hức nghe câu trả lời. Tôi có thể cảm nhận được là tai mình lúc đó nóng như lửa đốt.

>///<

Tôi khẽ đảy cậu ấy ra và quay người lại, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi giả vờ rằng mình đang nghiêm túc, quay mặt về phía cánh cửa và không nhìn vào cậu ấy. “Tớ nghĩ rằng đó là bởi vì tớ đã ước một điều ước vào hôm qua, trong sinh nhật của tớ, và nó….có vẻ như…biết nói sao nhỉ….trở thành sự thật?” Tôi quay lại về phía cậu ấy và thấy cô sóc đang chăm chăm nhìn xuống sàn nhà, tay để dưới cằm, điệu bộ như đang suy nghĩ gì xâu xa lắm. Tôi vừa định hỏi cậu ấy đang nghĩ cái gì trong đầu thì lại có tiếng ai đó gõ cửa phát ra từ phía sau lưng.

“Này hai người, ôm ấp hôn hít ít thôi và chuẩn bị khởi động để tập đi nào!” Tôi nghe thấy giọng Takamina bên ngoài cánh cửa. Giọng em ấy không có vẻ gì là đang đùa cả. Mặt tôi hơi đỏ lên và khi tôi nhìn vào cô gái đang đừng bên cạnh mình, tôi cũng có thể thấy hai má cậu ấy có vẻ hơi hồng hồng.

“Chúng tớ không có ôm ấp hay hôn hít gì hết đâu nha!” Chúng tôi đồng thanh kêu lên. Chúng tôi quay lại nhìn nhau và tôi quay đi khi nghe cậu ấy lẩm bẩm, “Tại vì em nên chị chưa kịp xơ múi gì hết đó đồ lùn”.

>//>

~*~

12:13pm

Kể từ lúc kể cho Yuko nghe về điều ước mà mình đã ước ngày hôm qua, tôi có cảm giác gì đó rất không thoải mái. Giống như là tôi đang bị theo dõi vậy. Mỗi lần tôi nhìn về phía cậu ấy, cậu ấy lại cười tự mãn và nhướn lông mày nhìn lại tôi. Tôi thậm chí không cần phải nhìn lên để nhận ra khuôn mặt mình đang đỏ chót vì ngượng. Tôi không hiểu tại sao mà Yuko cứ nhìn tôi bằng ánh mắt kì dị như thế cho đến tận giữa giờ ăn trưa.

Cậu ấy đang nhìn phản ứng của tôi để xem đám mây thần kia sẽ biến thành biểu tượng khuôn mặt gì tiếp theo.

Nên tôi dã quyết định tham gia vào cuộc chơi; tôi sẽ không để chú sóc dễ thương đó vượt mặt mình đâu! Tôi nhìn xuống bữa trưa đang đặt trên bàn và bụng sôi lên vì đói. Được rồi, trò chơi sẽ bắt đầu sau bữa trưa vậy. Giống như những gì mẹ luôn nói với tôi “Con không thể nào thắng với một cái bụng rỗng không.” Hoặc cũng có thể là “Haruna, bỏ cùi chỏ xuống khỏi bàn ăn đi nào!” Tôi lúc nào cũng bị lẫn lộn giữa hai cái đó cả.

Tôi quay lại nhìn Yuu-chan một lần nữa và cậu ấy đang làm mặt lố. Mặc dù trông nó rất dễ thương nhưng tôi đã quyết định là sẽ hình dung một cái gì đó khác để làm cậu ấy ngạc nhiên. Tôi tưởng tượng mình mình đang cố đọc một cuốn sách, ánh mắt tôi cẩn thận lướt qua từng trang giấy với sự tập trung cao độ trong khoảng mười giây, mặc dù trong lúc này thì ngay cả việc nghĩ đến nó thôi cũng đủ làm tôi cảm thấy mệt mỏi. Tôi nhìn lên phía trên để kiểm tra xem liệu mình có thành công không.

¯\(º_o)/¯

Đúng là một khuôn mặt kì dị….còn có vẻ hơi đáng sợ nữa. Tôi nhún vai và thấy sự bối rối xuất hiện trên khuôn mặt của Yuko; điều đó làm tôi khẽ mỉm cười. Hôm nay chắc chắn sẽ là một ngày rất dài đó. Tôi tự hỏi là mình sẽ trụ được đến khi nào đây; chắc chắn là tí nữa thôi tôi sẽ hết ý tưởng và không biết phải tưởng tượng về cái gì tiếp theo. Có vẻ tôi không trông giống như vậy nhưng thực sự thì não của tôi không sinh ra để dành cho suy nghĩ.

Tôi ăn phần còn lại trong trưa của mình, kiềm chế để không lén nhìn trộm cậu ấy nữa, và khi ăn xong, tôi xin phép và rời khỏi căn phòng.

 

~*~

1:34pm

 

Tôi đang dán mắt vào chiếc PSP trước mặt và tay tôi thì bấm không ngừng vào những cái nút nhanh hết mức có thể khi tôi đang chuẩn bị tiêu diệt tên trùm cuối. Khi tên trùm bị hạ gục một nụ cười tự mãn nở trên môi và tôi nhảy dựng lên để ăn mừng. Cuối cùng thì tôi cũng tiêu diệt được nó, công sức của tôi đã được đáp trả! Tôi nhìn xuống khi thấy trò chơi đã chuyển qua màn tiếp theo và nhân vật trong game của tôi đang giơ lên biểu tượng chiến thắng. Tôi khúc khích cười.

Một vòng tay ấm áp quấn vào ôm lấy eo mình làm tôi thét ra một tiếng hét chói tai. Tôi quay người lại, chân cũng di chuyển làm chúng bị vướng vào đôi chân nhỏ xíu của cậu ấy. Cả hai chúng tôi đều mất thăng bằng và ngã bịch xuống nền gỗ cứng.

“I- Ita…” Cô sóc rên rỉ. Tôi đẩy người mình ra khỏi cậu ấy và chuẩn bị hỏi xem cậu ấy có ổn không. Cậu ấy nhìn tôi và giãy dụa trong khoảng trống rất nhỏ giữa hai người. Chân cậu ấy đan vào giữa hai chân tôi, còn tay thì tóm gọn lấy ngực tôi. Tôi có thể cảm nhận được hai má mình đang nóng cháy lên vì ngượng. Tôi phải kiềm chế lắm mới không đưa tay lên đánh cho cậu ấy một cái, nó chỉ là một tai nạn thôi, đại loại thế.

>//<

Tôi lắc lắc đầu và nhìn xuống người đang nằm ở dưới thân mình. Tay cậu ấy đang đưa ra sau để sờ vào gáy của mình. Tôi nắm lấy bàn tay đó trước khi nó kịp chạm vào cục u mới xuất hiện trên đầu cậu ấy. Cậu ấy nhìn lại tôi, hơi bối rối, hơi nghiêng nghiêng đầu qua một bên trông cực kì đáng yêu. Tôi cúi người xuống và khẽ đặt một nụ hôn trên trán cô sóc dễ thương. Tôi chắc chắn là mình đã nghe cậu ấy khẽ kêu lên, mắt chúng tôi gặp nhau tại một chỗ và chúng tôi lại tiếp tục nằm trong tư thế đáng xấu hổ đó thêm một lúc nữa.

Cho đến khi hai đầu gối của tôi bỏ cuộc và khụy xuống, mặt nằm gọn trên ngực cậu ấy.

Sự im lặng bao trùm trong không khí.

“Tớ không nghĩ là Nyan Nyan của tớ cũng có máu biến thái trong người nha.” Cậu ấy phá vỡ bầu không khí yên lặng một cách vô tình, ngọt như con dao rọc cắt đứt một tờ giấy mỏng. Tôi rướn người lên và lăn khỏi người cậu ấy. Tôi tiếp tục lăn, lăn nữa cho đến khi người mình chạm bụp vào bức tường đối diện. Tôi đứng dậy, và nhanh chóng bước ra khỏi cánh cửa cho đến khi không nghe được tiếng cười nắc nẻ của cậu ấy từ phía sau nữa. Tôi sự véo mũi và tiến về phía nhà về sinh, hy vọng không ai để ý khuôn mặt tôi lúc này vì nó đang sáng rực lên khi tôi liên tưởng lại ngực của cậu ấy đã mềm giống một chiếc gối như thế nào. Rất rất mềm luôn.

Tôi nhéo mũi mình mạnh hơn và cũng bước nhanh hơn về phía nhà vệ sinh.

Tôi đã trở thành đồ biến thái giống Yuko từ lúc nào vậy!?

_||○|||

~*~

2:50pm

Tôi ngáp dài khi nhìn đống lyric trước mặt mình, cố gắng nhớ lấy chúng. Tôi bất lực bỏ mấy tờ giấy qua một bên và nằm dài trên chiếc ghế mình đang ngồi. Tôi cuộn người lại như một quả bóng và nhắm chặt hai mắt, rên hừ hừ vì thoải mái. Tôi rúc người vào sâu trong lòng chiếc ghế và nghĩ rằng một giấc ngủ trưa có thể tuyệt với đến nhường nào. Tôi cá rằng sẽ không ai chết vì nhớ tôi nếu như tôi nằm đây ngủ một chút đâu….

Mi mắt tôi giật giật.

Tôi thậm chí còn không dám mở mắt ra; tôi biết rằng có ai đó đang nhìn mình. Tôi khẽ rên lên và quay người lại, đưa lưng về phía cậu ấy. Một ngón tay chạm vào lưng và tôi khẽ rùng mình. Tôi lấy chiếc gối ra khỏi đầu và ném nó về phía sau lưng, ịn nó vào mặt cậu ấy. Tôi có thể nghe thấy tiếng cậu ấy lảm nhảm cái gì đó phía sau chiếc gối.

“Mou….Yuu-chan, để yên cho tớ ngủ….” Tôi nói với cô sóc. Cậu ấy bật cười và đặt lại chiếc gối dưới đầu tôi.

 “Nyan Nyan à, nếu như mà cậu muốn ngủ thì việc duy nhất cậu cần làm là nói cho tớ biết điều đó.” Tôi đã định quay qua cằn nhằn khi cảm thấy chiếc ghế hơi lún xuống và tay của cậu ấy vòng qua ôm chặt lấy eo của tôi. Cậu ấy rúc mặt vào lưng tôi và khẽ ngáp. “ Tớ sẽ rất vui lòng ngủ chung với Nyan Nyan.” Mặt tôi đỏ ửng lên vì ngượng. Tôi nhanh chóng chôn người mình vào giữa chiếc ghế, cố giấu đi khuôn mặt đang không ngừng nóng lên vì câu nói của cậu ấy. Chúng tôi nằm trong tư thế đó một chút cho đến khi hơi thở của cậu ấy chậm lại và bắt đầu ngáy.

Tôi nhẹ nhàng quay người lại, cố không làm cho cậu ấy bị tỉnh giấc. Tôi nhìn xuống khuôn mặt đáng yêu đang ngủ trước mặt mình và âu yếm mỉm cười. Tôi hôn nhẹ lên trán cô sóc và khẽ kéo cậu ấy sát lại gần mình hơn. Cậu ấy vùi mặt vào cổ tôi và ngon lành ngủ tiếp. Tôi hít vào mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ người cậu ấy và khẽ nhắm măt, chậm rãi thở đều. Chỉ trong vòng vài giây sau, tôi ôm cậu trong người và bắt đầu chìm vào giấc ngủ, cảm thấy rất hạnh phúc khi được ở thật gần bên chú sóc nhỏ của mình.

U//UzzzZZ

~*~

4:23pm

Tôi tỉnh dậy khi cảm thấy điều gì đó. Tôi khẽ rên lên và mở mắt nhìn xung quanh. Điều đầu tiên tôi có thể thấy là ánh mắt lấp lánh của cậu ấy và điều tiếp theo là mặt cậu ấy đang rúc vào trong ngực tôi. Theo phản xạ, tay tôi tự động phản ứng và đập nhẹ vào đầu cậu ấy. Cô sóc kêu lên và lăn người rơi ra khỏi chiếc ghế, giả vờ ôm đầu quằn quại. Tôi ngồi dậy trên chiếc ghế, khoanh hai tay trước ngực.

“Baka Yuu-chan.” Cô sóc nở một nụ cười xin lỗi khoe ra chiếc mà lúm đồng tiền siêu đáng yêu của mình. cậu ấy ngước lên nhìn tôi và nụ cười càng tươi hơn rất nhiều. Cậu ấy ngồi dậy, hôn nhẹ vào má tôi, và đi ra khỏi phòng. Chỉ quay lại một lần để nhìn xem phản ứng của tôi.

@//@

~*~

5:30pm

Tôi lau khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi bằng chiếc khăn bông mềm mại và ngồi xuống trên sàn nhà, dựa lưng vào một chiếc gương gần đó. Tôi ngắm nhìn những thành viên còn lại vẫn còn luyện tập. Hôm nay tôi đã làm không được tốt lắm; tôi cứ bị lỡ nhịp và làm các bước nhảy rối tung hết cả lên. Cá nhân tôi nghĩ rằng đó không phải là do tôi; tôi tin rằng nó là lỗi của chú sóc. Ánh mắt tôi đảo về phía cậu ấy. Tôi có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của cậu ấy trên chiếc gương đang nhếch mép cười, tôi cũng có thể nhìn thấy cậu ấy di chuyển hông nhiều và bốc hơn mọi ngày, và tôi cũng có thể nhìn thấy ánh mắt cậu ấy nhìn về phía tôi bất cứ lúc nào mà cậu ấy có thể như muốn kiểm tra xem liệu tôi có đang nhìn về phía cậu ấy không.

Tôi nhìn xuống đồng hồ và quyết định đã đến lúc để ra về. Tôi đứng dậy và từ chỗ mình đang ngồi và bước về phía cánh cửa. Tôi vẫy tay chào các thành viên còn lại vẫn đang luyện tập, không muốn làm họ bị xao nhãng. Tôi dọn dẹp đồ đạc và tiến về phía cổng chính đề về nhà, nhưng vừa mới bước ra khỏi cổng thì một cánh tay đã quấn chặt lấy người tôi. Tôi nhìn xuống chú sóc nhỏ và thấy cậu ấy đang nở “nụ cười lúm đồng tiền” độc quyền của mình với tôi.

“Ne, ne, Nyan Nyan, đi ăn tối chung với tớ nhé?” Cậu ấy mời. Tôi đã định nói không, nhưng nhìn đôi mắt cún con đó kìa! Trời ạ! Và tôi đã chỉ đơn giản gật đầu. Cô sóc nhảy lên vì vui sướng, “Nhiệm vụ hoàn tất”. Cậu ấy tự mãn nói với bản thân rồi quấn lấy tay tôi lần nữa và để tôi đi trước dẫn đường. Tôi thật sự yêu cậu ấy nhất khi cậu ấy vui vẻ như thế này.

“Vậy chúng ta nên đi đâu bây giờ hả Nyan Nyan?” Cậu ấy hỏi và nhìn tôi thắc mắc. Tôi lắc đầu và bảo cậu ấy chọn địa điểm đi. Cô sóc còn cười tươi hơn lúc nãy và vui vẻ gật đầu. Tôi không thể làm gì hơn là mỉm cười trước sự nhiệt tình của cậu ấy. Chúng tôi trò truyện vời nhau khi Yuko dẫn tôi đến nhà hàng mà cậu ấy đã chọn. Tôi không hề để ý xem mình đang được đưa đi đâu; tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là cậu ấy, nụ cười của cậu ấy, ánh mắt của cậu ấy…. Tôi bật cười trước những câu nói hài hước của cậu ấy, thoải mái mỉm cười. Cậu ấy làm tôi cười thật dễ dàng, điều mà tôi luôn cảm thấy rất khó thực hiện. Tôi chưa bao giờ cảm thấy căng thẳng khi được ở bên cậu ấy; nó giống như là tất cả mọi thứ xung quanh tôi hoàn biến mất, chỉ để tôi và cậu ấy ở lại cùng nhau.

Tôi kép cậu ấy vào gần mình hơn, hạnh phúc mỉm cười. Cô sóc hơi nghiêng đầu qua một bên nhưng cũng không nói gì. Tôi nghĩ là mình đã nhìn thấy khóe miệng cậu ấy hơi nhếch lên một tí.

Tôi cảm thấy như có cả ngàn chú bướm đang bay trong bụng mình vậy.

“↜♡ᴥ♡↝“

~*~

7:30pm

Chúng tôi lại đang ngồi trên ghế salon một lần nữa, xem (như không xem) một bộ phim khác. Tôi đang nằm dài trên ghế còn Yuu-chan nằm ngay bên cạnh, rúc đầu vào cổ tôi. Tôi thở dài. Cậu ấy thậm chí còn không thèm nhìn vào TV nữa! Ít nhất thì tôi cũng đã cố gắng giả vờ rằng mình đang làm điều đó.

`)

Tôi chọc tay vào hông cô sóc và cậu ấy vặn vẹo người, mặt vẫn vùi vào cổ tôi. Tôi định chọc cậu ấy lần nữa, nhưng cậu ấy lại bắt lấy tay tôi. Cô sóc nhìn lên. Tôi quay mặt đi chỗ khác.

(*ω)*

Tôi có thể cảm nhận được mũi cậu ấy cạ vào cằm tôi và đang trượt dần lên về phía má.

“Tớ có một thắc mắc muốn hỏi cậu đó, Nyan Nyan.” Tôi gật đầu, vẫn nhìn đi hướng khác. “Tại sao mỗi lần tớ nhìn cậu, bám dính vào hay nói điều gì đó biến thái thì trên đám mây đó lại xuất hiện những khuôn mặt rất kì dị vậy?” Tôi đơ người và hơi quay lại nhìn cô sóc, trên khuôn mặt cậu ấy lúc này đã xuất hiện một nụ cười rất hài lòng. Đồ đáng ghét, cậu ấy đã đùa giỡn với phản ứng của tôi cả ngày hôm nay.

 “Khô- không vì sao cả….”

TẠI SAO LẠI LÀ LÚC NÀY CHỨ?

()

Cậu ấy khẽ cười và chôn sâu mũi của mình vào má tôi hơn nữa. “Là vậy sao? Tớ nghĩ là mình biết câu trả lời rồi. Tất cả cậu cần làm là….” Môi cậu ấy tiến gần hơn về phía tôi, gần rất gần. Tôi có thể cảm thấy hơi thở của cậu ấy trên mặt mình, làm tóc tôi dựng đứng hết cả lên. “….nói ra những gì mình đang nghĩ.” Mặt tôi đỏ chót và bắt đầu nóng lên vì câu nói. Cậu ấy có hiểu là mình đang làm gì với tôi không vậy?.

Ánh mắt đẹp tuyệt của cậu ấy nói cho tôi biết câu trả lời là có.

Đầu óc tôi quay cuồng. Thậm chí việc hít thở cũng trở nên thật khó khăn khi cậu ấy đang ở gần như thế này. Cậu ấy đang dần tiến lại gần hơn, gần hơn nữa, chớp chớp mắt khi nghiêng đầu sang một bên, chiếc lúm đồng tiền của cậu ấy đang hiện ra rõ hơn bao giờ hết. Tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp và nó đang kêu rất lớn làm tôi sợ cậu ấy sẽ nghe thấy điều đáng xấu hổ đấy mất. Toàn bộ cơ thể cậu ấy đang ép sát vào người tôi và bây giờ thì tôi đã bị kẹt giữa người cậu ấy và chiếc ghế. Đầu óc tôi quay cuồng khi tôi cảm giác được ngực của cậu ấy đang ép chặt vào người tôi.

“Y- Yuu-chan…” Giọng tôi run lên và tôi có cảm giác cơ thể mình đang tan chảy trước mỗi cái đụng chạm từ cậu ấy. Mũi của cậu ấy chạm vào đầu mũi của tôi.

“Thôi nào Haruna, nói ra những gì cậu đang nghĩ đi.” Tôi cố gắng cứu vãn tình thế nhưng ánh mắt cậu ấy đã bắt được tôi, nó thật sự mê hoặc. “Sự thật.” Những lời cuối cùng vang lên bên tai tôi. Đó là từ luôn xuất hiện trong đầu tôi khi tôi ở bên cậu ấy, cố gắng để nói ra nhưng cuối cùng lại không thể. Có khi nào cậu ấy đã biết được sự thật đó không? Và nếu có thì cậu ấy đã biết được điều đó bao lâu rồi.?

Có khi nào cậu ấy cũng khổ sơ như tôi không?

Hay thậm chí còn hơn thế nữa?

Những giọt nước mặt cay xè xuất hiện trên khóe mắt khi cả tôi và trái tim tôi đưa ra một lựa chon cuối cùng, lựa chọn có thể làm quan hệ của chúng tôi tan nát, hoặc làm nó tiến xa hơn một ngàn bước so với lúc này. Sự lo lắng bắt đầu xuất hiện trong đôi mắt của cậu ấy, tự hỏi vì sao những giọt nước mắt kia lại rơi ra từ mắt tôi. Cậu ấy định nói gì đó, nhưng tôi đã ngăn lại. Môi của chúng tôi đã gặp nhau. Phản ứng đầu tiên của cậu ấy là lúng búng gì đó trong cổ họng rồi sau đó là dựa sát người về phía tôi. Cũng giống như lúc được bắt đầu, nó kết thúc.

Tôi ngả người ra sau để nhìn cậu ấy, một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi khi tôi nhìn thấy mắt cậu ấy sáng lên và đôi má vẫn hơi ửng hồng. Tôi ôm lấy má cô sóc nhỏ và cậu ấy ngả người vào lòng tôi. Với toàn bộ sực mạnh mà tôi thậm chí còn không hề biết là mình có nó, tôi đã nói ra sự thật.

“Tớ yêu cậu, Yuko.”

Lần này là môi cậu ấy chạm vào môi tôi và tôi đáp trả lại nụ hôn một cách thật nồng nhiệt, hạnh phúc vì cuối cùng cũng có thể nói ra điều khiến người mình yêu hạnh phúc. Chúng tôi kéo sát người lại vào nhau, thì thầm cho người kia nghe tình yêu của mình. Và có thể nói rằng chúng tôi đã không ngủ nhiều lắm vào tối hôm đó, vì lý do gì thì mọi người đã biết rồi đấy….

___

12:50am

Tôi đang ôm chặt chú sóc nhỏ trong lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cậu ấy và ngắm nhìn khuôn mặt dễ thương đang chìm trong giấc ngủ. Tôi cúi người và khẽ hôn trộm lên môi cậu ấy. Cô sóc lẩm bẩm gì đó như “ Nyan Nyan biến thái” và vẫn ngủ ngon lành. Tôi mỉm cười trìu mến với cậu ấy, kéo chiếc chăn về phía hai đứa và chú sóc xích lại gần hơn vào ngực của tôi.

 “Yuu-chan, cậu là đồ biến thái ngay cả trong giấc ngủ đó.” Tôi mỉm cười.

“Nói điều đó với người vừa mới hôn trộm tớ ý.” Tôi cứng người và quay lại nhìn khi chú sóc từ từ mở mắt, một nụ cười rất ngố đang xuất hiện trên khuôn mặt cậu ấy. “Nhưng mà không sao, tớ không để ý đâu. Cứ làm tiếp những gì cậu muốn đi.” Cậu ấy nháy mắt với tôi. Tôi có thể cảm thấy được tai mình nóng hết cả lên và mặt thì đỏ chót như quả cà chua. Tôi quay mặt đi hướng khác.

 “Cậu đang ngượng kìa, đáng yêu quá đi!” Cậu ấy nói bằng giọng đầy trêu chọc.

“Đ-đừng có nhìn lên đ-đám mấy nữa mà!” Tay cậu ấy chạm vào cằm tôi và quay mặt tôi về phía cậu ấy. Cô sóc nhếch miệng cười và tiến lại gần hơn cho đến khi môi cậu ấy sắp chạm vào môi tôi.

“Vấn đề ở đây là, Nyan Nyan à, cậu làm gì còn đám mây thần bay bay trên đầu nữa.” Tôi làm ra một tiếng động nhỏ khi cậu ấy hôn tôi và cơ thể của cậu ấy ngay lập tức dán vào người tôi. Một lần nữa tôi có thể nói rằng chúng tôi thật sự đã không ngủ nhiều lắm vào tối hôm đó, còn lý do thì….mọi người đã biết rồi đấy.

The End…( Д)